Tạp Chí Di Sản

Ký Ức Phố Cổ

Hà Nội · Văn Hoá · Di Sản

Những chiếc mặt nạ giấy bồi truyền thống treo trong xưởng nghề ở phố cổ Hà Nội
Phóng Sự Đặc BiệtTháng 6, 2026

Khi Những Nghệ NhânBuông Tay Cọ

Nghề làm mặt nạ giấy bồi — linh hồn của những mùa Trung Thu phố cổ — đang đứng trước nguy cơ thất truyền khi các nghệ nhân cao tuổi lần lượt gác lại đôi tay tài hoa sau cả cuộc đời gắn bó với giấy, hồ và màu sắc.

Phóng viên: Khuất Duy Chí Thành

Phố Hàng Than, Ba Đình, Hà Nội

Đọc trong 8 phút

Số phát hành tháng 6
Di Sản
Ký Ức Phố Cổ
Bài Viết Chính

Mùi Hồ Dán Và Ký Ức Không Thể Mua Lại

Trên con phố Hàng Than nhộn nhịp, giữa những cửa hàng bán đồ trang trí lấp lánh và đồ chơi nhựa nhập khẩu, vẫn còn một căn nhà nhỏ mà mùi hồ dán và giấy ẩm quyện vào nhau như một chứng nhân lặng lẽ của thời gian. Đó là xưởng của cụ Nguyễn Văn Hoà — người được xem là một trong số ít nghệ nhân cuối cùng còn theo nghề làm mặt nạ giấy bồi truyền thống ở Hà Nội.

Ở tuổi ngoài bảy mươi, đôi tay cụ Hoà vẫn thoăn thoắt miết từng lớp giấy lên khuôn đất sét. Cụ không nghĩ đến nghỉ ngơi, nhưng cụ biết rằng khi mình buông tay, sẽ không còn ai tiếp nối. Ba người con của cụ đều đã chọn con đường khác — một làm kỹ sư, một bán hàng online, một định cư ở nước ngoài. Không ai trong số họ mang theo bí quyết pha hồ bột sắn trắng với nước vôi loãng mà cụ đã học từ cha mình từ thuở lên mười.

"Nghề này không có tương lai nữa," cụ Hoà nói, giọng bình thản đến mức đau lòng. "Bọn trẻ không làm được, không phải vì không có khả năng, mà vì chúng không có thời gian. Một chiếc mặt nạ đẹp cần mười đến mười hai lớp giấy, mỗi lớp phải hong khô hoàn toàn trước khi phết lớp tiếp theo. Mất cả tuần cho một cái mặt nạ — không ai trả tiền cho điều đó nữa."

Thế nhưng, mỗi năm đến dịp Rằm Tháng Tám, những chiếc mặt nạ giấy bồi vẽ hình Tề Thiên Đại Thánh, Trư Bát Giới hay Ông Địa lại được các bà mẹ Hà Nội tìm mua cho con như một phần của ký ức tuổi thơ không thể thay thế. Họ đến xưởng cụ Hoà, chọn những chiếc mặt nạ được vẽ tay tỉ mỉ với nét cọ quen thuộc, và mang về cảm giác của một thứ gì đó thật — giữa thế giới tràn ngập nhựa và máy móc.

Tư Liệu Nghề Nghiệp

Hành Trình Từ Đất Sét Đến Màu Sắc

Đôi bàn tay nghệ nhân đang bồi giấy lên khuôn mặt nạ

Bồi từng lớp giấy — công việc đòi hỏi sự kiên nhẫn tuyệt đối.

Nghệ nhân vẽ màu thủ công trên mặt nạ giấy bồi
01

Chuẩn Bị Khuôn

Khuôn được đắp bằng đất sét theo từng hình mặt nhân vật. Nghệ nhân dùng tay nắn từng chi tiết — độ cong của mắt, chiều cao của mũi — tạo nên tính cách riêng cho từng chiếc mặt nạ.

02

Bồi Giấy

Giấy báo cũ được xé nhỏ, nhúng vào hồ bột sắn pha loãng rồi dán lên khuôn. Mỗi ngày dán một lớp, hong khô tự nhiên, lặp lại cho đến khi đủ mười hai lớp để tạo độ cứng cần thiết.

03

Tách Khuôn & Hoàn Thiện

Khi lớp giấy đã khô cứng, tách nhẹ ra khỏi khuôn đất sét, cắt gọt bờ mép, trát thêm một lớp bột mịn để tạo bề mặt phẳng trước khi phủ nền màu trắng.

04

Vẽ Màu Thủ Công

Đây là bước đòi hỏi kỹ thuật nhất. Nghệ nhân dùng cọ lông mịn vẽ từng nét mặt theo quy ước màu sắc truyền thống: đỏ cho dũng khí, đen cho quyền uy, vàng cho thần thánh.

Nguyên liệu truyền thống: giấy báo, giấy xi-măng, hồ bột sắn, vôi trắng, màu vẽ thiên nhiên từ son đất đỏ và mực tàu — tất cả đều có thể tìm thấy trong khu phố cổ.

Chân Dung Nghệ Nhân

Những Người Giữ Lửa Cuối Cùng

Chân dung Cụ Nguyễn Văn Hoà

Cụ Nguyễn Văn Hoà

Phố Hàng Than

74 tuổi60+ năm theo nghềMặt nạ tuồng, mặt nạ Tề Thiên

Tôi học nghề từ cha tôi, cha tôi học từ ông nội. Cái bí quyết không nằm ở tay, nằm ở chỗ biết nghe giấy nói chuyện gì.

Cụ Nguyễn Văn Hoà, Phố Hàng Than

Cụ Hoà bắt đầu học nghề từ năm mười tuổi, ngồi cạnh cha trong căn xưởng nhỏ cùng con phố Hàng Than này. Sáu mươi năm sau, vị trí của cụ bây giờ là chỗ ngồi của người cha năm ấy. Nhưng không có đứa trẻ nào ngồi bên cạnh cụ nữa.

Cụ hiện làm mỗi năm khoảng 300–400 chiếc mặt nạ, bán chủ yếu vào mùa Trung Thu và dịp lễ hội. Giá mỗi chiếc dao động từ 30.000 đến 120.000 đồng — con số không đủ để ai đó sống được bằng nghề này, nhưng đủ để cụ vẫn còn lý do để mỗi sáng ngồi xuống bồi giấy.

Chân dung Bà Đặng Hương Lan

Bà Đặng Hương Lan

Phố Hàng Than

69 tuổi44 năm theo nghềMặt nạ Ông Địa, mặt nạ chú hề

Mỗi mùa Trung Thu, tôi làm vài trăm chiếc. Giờ thì ít hơn, nhưng tôi vẫn làm. Vì bỏ nghề là bỏ đi một phần mình.

Bà Đặng Hương Lan, Phố Hàng Than

Bà Đặng Hương Lan cho biết, nghề làm mặt nạ giấy bồi là nghề gia truyền của gia đình.

Từ nhỏ bà đã được tiếp xúc với nghề và bắt đầu từ lúc 19 tuổi bà đã được bố mẹ chỉ bảo cách làm một mặt nạ hoàn thiện. Tính đến nay, bà đã theo nghề được gần 50 năm.

Khi các cụ không còn làm nữa, sẽ không chỉ mất đi những chiếc mặt nạ — mà mất đi cả cách người Hà Nội xưa hiểu về cái đẹp: cái đẹp có vết tay người, có thời gian, có câu chuyện phía sau mỗi nét cọ.

Phóng Sự Ảnh

Phố Hàng Lược — Nơi Sắc Màu Vẫn Còn Sống

Phố Hàng Mã nhìn từ xa trong buổi chiều tà, với những chiếc mặt nạ treo lơ lửng

Phố Hàng Lược trong buổi chiều — con phố gắn liền với mặt nạ giấy bồi truyền thống.

Bộ sưu tập mặt nạ giấy bồi truyền thống từ xưởng nghề phố cổ
Bàn tay nghệ nhân đang bồi giấy thủ công

Ảnh ghi lại những khoảnh khắc trong xưởng nghề và trên phố Hàng Than, phố Hàng Lược — Hà Nội, 2026.

Toàn cảnh bộ sưu tập mặt nạ giấy bồi thủ công

Bộ Sưu Tập

Mỗi Chiếc Mặt Nạ — Một Câu Chuyện

Giấy bồi không bao giờ chết nếu còn người nhớ đến nó. Nhưng nhớ thôi chưa đủ — phải có người học làm.

— Cụ Nguyễn Văn Hoà, nghệ nhân mặt nạ giấy bồi, phố Hàng Than

Lời Kết

Di Sản Không Tự Bảo Tồn Được

Việc ghi chép, lưu giữ và truyền bá nghề làm mặt nạ giấy bồi không thể chỉ là công việc của các nghệ nhân cao tuổi hay của nhà nước. Nó cần đến tay những người trẻ sẵn sàng ngồi xuống học một nghề chậm, nghề không có lợi nhuận nhanh, nghề đòi hỏi sự yêu thương thực sự với vật liệu và với truyền thống.

Một số tổ chức văn hóa và cá nhân tâm huyết đã bắt đầu mở các lớp học nghề ngắn hạn tại phố cổ, ghi hình lại quy trình, và bán những chiếc mặt nạ qua các kênh hiện đại hơn. Đó là tia sáng nhỏ — nhưng còn xa mới đủ để thắp sáng cả một ngôi nhà đang dần tắt lửa.

Liên hệ với chúng tôi

Bạn Có Thể Làm Gì?

  • Mua trực tiếp từ nghệ nhân

    Ghé phố Hàng Mã,Hàng Lược, phố Lương Văn Can — tìm những xưởng còn hoạt động và mua hàng thủ công.

  • Chia sẻ và lan truyền

    Đăng ảnh, viết về nghề lên mạng xã hội. Câu chuyện cần được nghe nhiều hơn.

  • Đăng ký lớp học nghề

    Một số xưởng mở lớp thực hành theo nhóm nhỏ. Chỉ cần vài buổi để hiểu được nghề này sâu sắc hơn.

  • Hỗ trợ tài liệu hóa

    Nếu bạn làm trong lĩnh vực nhiếp ảnh, video hay viết lách — đây là câu chuyện cần được ghi lại.